Đâu rồi Đà Lạt mộng mơ
Thuở rừng xanh thẳm hoang sơ điệp trùng
Sương mù dầy đặc không trung
Khung trời rét mướt nhớ nhung ngập hồn
Đâu rồi Đà Lạt hoàng hôn
Nuôi bao kỹ niệm lớn khôn trong đời
Xa xôi cách biệt phương trời
Luyến lưu phố núi một thời dấu yêu
Đâu rồi Đà Lạt những chiều
Hoàng hôn se lạnh hắt hiu lối gầy
Xa rồi bến mộng thơ ngây
Mơ ngày tao ngộ gom đầy nhớ thương
Đâu rồi Đà Lạt mù sương
Mưa hè lất phất sầu vương mặt hồ
Xuân Hương giờ đã cạn khô
Hoa buồn liễu rũ phố xưa u hoài
Đâu rồi Đà Lạt nắng phai
Chiều qua lối cũ nhớ ai dạt dào
Thời gian năm tháng hư hao
Để tình thơ dại đi vào hư không
Đâu rồi Đà Lạt lạnh đông
Lưng đèo khe suối đồi thông chập chùng
Dã Quỳ gợi nhớ mông lung
Người đi kẻ ở nghìn trùng xót xa
Giờ đây Đà Lạt xứ hoa
Hằng năm lể hội thật là đông vui
Tâm tư thổn thức bùi ngùi
Thương miền đất lạnh chưa nguôi nỗi niềm...
KT75
Đà Lạt Kỹ niệm mùa hè ngày 17/07/2010.. ..về thăm phố núi