Deprecated: Assigning the return value of new by reference is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/includes/joomla.php on line 844

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/quocgian/public_html/home/includes/joomla.php:844) in /home/quocgian/public_html/home/index.php on line 250

Deprecated: Function split() is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/templates/gopip_ferien/index.php on line 1
quocgianghiatu.org - Cuộc Sống Thật Đa Dạng - Nguyễn Thế Thăng sưu tầm - Diễn Đàn
            
Friday, 24 May 2013

Deprecated: Assigning the return value of new by reference is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/components/com_fireboard/fireboard.php on line 709

Deprecated: Assigning the return value of new by reference is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/includes/patTemplate/patTemplate.php on line 1420

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/quocgian/public_html/home/includes/joomla.php:844) in /home/quocgian/public_html/home/components/com_fireboard/fireboard.php on line 280
Diễn Đàn
Welcome, Guest
Please Login or Register.    Lost Password?

Deprecated: Assigning the return value of new by reference is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/components/com_fireboard/template/default/view.php on line 503

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/quocgian/public_html/home/includes/joomla.php:844) in /home/quocgian/public_html/home/components/com_fireboard/template/default/view.php on line 80
Cuộc Sống Thật Đa Dạng - Nguyễn Thế Thăng sưu tầm (1 viewing) (1) Guests
Go to bottom Post Reply Favoured: 0
TOPIC: Cuộc Sống Thật Đa Dạng - Nguyễn Thế Thăng sưu tầm

Deprecated: Assigning the return value of new by reference is deprecated in /home/quocgian/public_html/home/mambots/content/plugin_jw_sig.php on line 28
#3463
admin ()
User Online Now Click here to see the profile of this user
Cuộc Sống Thật Đa Dạng - Nguyễn Thế Thăng sưu tầm 11 Months ago  
Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết 1 tờ giấy gởi đến mẹ như sau:
1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ : $1.00
2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng : $2.00
3. Sau khi đi học về coi em : $3.00
4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp : $4.00
Cộng : $10.00
- Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học.
Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau:
1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày : Miễn phí
2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con : Miễn phí
3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay : Miễn phí
4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau : Miễn phí
5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời
nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y : Miễn phí
6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của Mẹ
- Thời hạn chi trả cho con: Trọn đời Mẹ
Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc. Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau:
Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ… Kể từ nay:1. Phụ giúp Mẹ : Miễn phí
2. Ráng ăn học thành tài : Miễn phí
3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người : Miễn phí
4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ : Miễn phí
5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già : Miễn phí
Thời hạn thực hiện……….. Trọn đời con
Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10.00 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ song miệng vẫn nở 1 nụ cười và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sanh con ra đến nay.


Chuyện là thế này, một lần Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn.
Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá nên ra đón đường Phật chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:
- Cù-đàm có điếc không?
- Ta không điếc.
- Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
- Này Bà la môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
- Quà ấy về tôi chứ ai.
- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.
Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Còn chúng ta, những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên. Chúng ta tu là tập theo gương Phật, mọi tật xấu của mình phải bỏ, những hành động lời nói không tốt của người, đừng quan tâm. Có như thế mới được an vui.
Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc.
Từ đây về sau quí vị có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.
Tuy có chướng duyên bên ngoài mà chúng ta biết hóa giải, không thọ nhận, đó là tu.
Không phải tu là cầu an suông, mà phải có người thử thách để có dịp coi lại mình đã làm chủ được mình chưa. Nếu còn buồn giận vì một vài lí do bất như ý bên ngoài. Đó là tu chưa tiến.
Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai, thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não, đó là kẻ khờ, không phải người khôn.


“Cơm” ăn thì bụng lúc nào cũng thấy ấm dạ, “cơm” cũng có thể yêu cầu rất nhiều món ăn cùng như cơm canh cua, cơm canh rau. Riêng loại canh thôi cũng có đến cả trăm loại canh chưa nói các loại thức ăn đã ăn đứt mấy cái “tái, nạm gầu”.
Ăn “phở” mà nói dù thế nào cũng không thể no bụng được và nhanh đói, mà đói thì làm được gì. Dù có cố ăn lấy vài bát “phở” thì bụng dạ làm sao mà yên ổn cho được.
Chưa kể “phở” phải là loại có “nhà, xe, có tiền” mới xài được phở “sạch” còn nếu như mà ăn bẩn kẻo mang bệnh vào thân, chưa biết bệnh dịch thế kỷ nào vào mình, có khi “bệnh tiêu chảy” đến ngay sau đó.
Chỉ tại cái lười, chứ nếu như “cơm” mà biết cùng kết hợp nấu thì ngon không gì sánh bằng. Ai bảo cứ để người nấu “cơm” nấu một mình mãi, bao nhiêu việc đổ lên cái đầu người nấu “cơm” thử hỏi bảo sao không cáu.
“Phở” xin thưa cũng làm từ “cơm” mà thôi, nhưng coi chừng nhiều chất độc trong đó.
Những người mà nói thích ăn “phở” thường xuyên là những người thất bại thảm hại đó, vì rằng không biết tự nấu “cơm” mà ăn, hoặc không biết cho thêm các thứ gia vị vào “cơm”. Người ta có cả trăm loại sách nói về các món ăn với “cơm”, nhưng nấu “phở” chỉ có một bài nói về cách nấu “phở” và nếu có công thức ở nhiều sách thì nội dung nó như nhau mà thôi.
Cái sự tẻ nhạt của “phở” so với “cơm” thì quá rõ.
“Cơm” tinh tế hơn “phở”, “cơm” cần đến cảm xúc yêu thương, còn “phở” thì không cần. Yêu “phở” giống như thú tính, còn yêu “cơm” mang nét nhân tính hơn. Với “cơm” an toàn và yên tâm hơn với “phở”.Thật ra thì “phở” cũng muốn làm “cơm” thôi, nhưng sao “lại gạo” được nữa. Chỉ có “cơm” mới có thể biến thành phở chứ không có “phở” biến thành “cơm” được.
Do vậy vừa có thể ăn “cơm”, vừa có thể thưởng thức “phở” cũng không khó, vì “cơm” là vô biên và “phở” thì có hạn, do vậy lấy ít “cơm” thành “phở”, “cơm” thì có bao giờ hết. “Phở” hết tiền là hết liền.


Trên 1 chuyến bay có 3 người thuộc 3 nước khác nhau : Mỹ Nhật và Việt Nam
Chuyến bay đó đang bay qua biển đông thì Thần Chết xuất hiện
Thần chết nói với 3 người rằng : ai quăng 1 thứ gì xuống biển mà ta ko tìm thấy được thì ngươi đó được thoát chết ……..
Người Mỹ liền quăng 1 cây kim xuống… nhưng Thần chết vẫn tìm được …và thế là người Mỹ chết.
Ngươi Nhật cũng liền quăng 1 sợi tóc xuống ……nhưng thần chết vẫn tìm được …..và thế là người Nhật cũng chết.
Người Việt Nam sợ quá liền quăng nhanh 1 vật đang cầm trên tay xuống biển ……….nhưng lần này Thần chết tìm hoài ko được , ông bực mỉnh quá liền quay lên và quát : mày quăng cái gì thế…………
Người VN trả lời : đó là Viên Sủi Bọt


BÀI HỌC VÔ GIÁ

Vài năm trước, một thành viên Ban giám đốc khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn dầu lửa này.

Vào cái ngày đen tối khi mà tin tức khủng khiếp về sự thiệt hại trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên công ty và các thành viên Ban giám đốc đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì. Chỉ trừ có một người, đó chính là người đã đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford đã đến rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.

Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn và đang cắm cúi viết lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng không muốn quấy rầy. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên:
- À, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin về tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp:
- Vâng, tôi đã biết. - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này.

Rockefeller nói:
- Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra tờ giấy này vài dòng.

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Trong tờ giấy đó liệt kê một loạt những đức tính tốt của tôi, kèm theo là mô tả vắn tắt về việc tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất 2 triệu đô la lần này. Tôi không bao giờ quên bài học ấy.


Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản danh sách đó thì thường tôi cũng thấy bớt tức giận rồi. Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác. Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi muốn giới thiệu nó cho tất cả các bạn.


Một học sinh mới chuyển trường hôm đầu đến nhận lớp. Sau khi hỏi tên cậu học trò mới, cô giáo tiếp tục hỏi:
- Thế ba em làm gì?
- Dạ, ba em làm tất cả những gì mà mẹ em bảo.
- !!!!!
 
Report to moderator   Logged Logged  
 
Last Edit: 2012/06/24 23:40 By admin.
  The administrator has disabled public write access.
      Topics Author Date
    thread link
Cuộc Sống Thật Đa Dạng - Nguyễn Thế Thăng sưu tầm
admin 2012/06/24 23:40
Go to top Post Reply
Powered by FireBoard