|
Written by administrator
|
|
Tuesday, 02 March 2010 |

Không đề
Yêu thuơng nào thoắt lớn đến mà nhanh Mọi dĩ vãng bỗng trở mình lên tiếng hát Những hàng dừa với tàng cây rợp mát Hoà sáo diều soải cánh giữa trời xanh Nỗi nhớ nào vẫn thế mãi quẩn quanh Từ xa thẳm bập bùng lên hiện tại Thành ngọn lửa Soi niềm riêng canh cánh Một mảnh trăng buồn Ký ức mắt trông theo Giòng sông - quê huơng tiếng mái chèo Câu hò ới qua lời ru của Mẹ Ngày qua rồi không bao giờ trở lại Tiếng Mẹ hời con dại buổi nằm nôi Ngày qua rồi và Mẹ cũng xa xôi Chiều nhạt nắng, không còn thanh sắc nữa Hoàng hôn tím nhấp nhem mầu lá mạ Một mình con đếm buớc một mình thôi Kiều Sinnh
|
|
Last Updated ( Saturday, 17 April 2010 )
|